Drogba và câu chuyện chiến binh ở Stamford Bridge

16:50 16/05/2019

Tôi muốn chơi trận đấu cuối cùng của tôi cho Chelsea tại Stamford Bridge. Tôi cũng muốn mọi người biết trước điều này, vì vậy tôi đã đưa ra thông báo vài giờ trước trận đấu cuối cùng của chúng tôi trong mùa giải.


 

Trong suốt cuộc đời tôi, tôi đã bị đưa đi xa những nơi và những người tôi yêu, thường là không theo mong muốn của tôi. Lần này - cuối cùng - nó sẽ khác. Tôi là người đã quyết định rời đi; Tôi là người đã quyết định nói "AU REVOIR" ,nghĩa là "hẹn gặp lại " bằng tiếng Pháp - và tôi cảm nhận lần chia tay này thật khác biệt.

 

Đã có một số sự chuẩn bị đã được thực hiện mà tôi không hề hay biết. Vào thời điểm tôi đến sân vận động cho trận đấu cuối cùng của chúng tôi vào Chủ nhật, HLV đã nói chuyện với John Terry và họ đã quyết định trao cho tôi chiếc băng đội trưởng , điều đó thực sự khiến tôi cảm động vì họ thực sự không cần phải làm điều đó. Tôi cũng là người được chọn sẽ thực hiện các quả phạt đền - nếu có. Jose Mourinho và HLV của Sunderland - Dick Advocaat - cũng đã chuẩn bị một kế hoạch .Và tất cả các cầu thủ đã tham gia, nhưng tôi đã không biết gì về điều đó.
 

Trận đấu - bản thân nó - đã là một vấn đề nghiêm túc, không phải là một cuộc diễu hành tạm biệt hay một trận đấu giao lưu. Sau nửa giờ, tôi gặp một vấn đề với đầu gối ,điều đó có nghĩa là tôi phải rời sân. Khi tôi chuẩn bị rời đi, tôi đột nhiên thấy mình bị bao vây bởi toàn đội, và điều tiếp theo tôi biết là John Obi Mikel và Branislav Ivanović đang cố gắng nâng tôi lên và đưa tôi ra khỏi sân. Tôi đã cười vì điều đó làm tôi rất ngạc nhiên, nhưng tôi cũng thực sự không thoải mái. Mặc dù tôi thích cố gắng làm trò vui cho mọi người, nhưng tôi thực sự rất nhút nhát, và trừ khi tôi là người quyết định lên sân khấu, tôi không thích mọi người chú ý đến mình.


 

Các đồng đội của tôi biết điều đó, tất nhiên, và mặc dù lúc đầu tôi đã phản đối, tôi sớm nhận ra rằng không có lý do nào để cự tuyệt họ. Tôi cũng nghĩ rằng, vì họ biết tôi là một người giàu đam mê, tình cảm, những gì họ đang thực hiện là cố làm tôi khóc.

Chà, không phải tôi đã khóc đâu nhé! Cả sân vận động vỗ tay và reo hò khi tôi rời khỏi sân đấu và tôi vẫy tay chào mọi người. Đây là một khoảnh khắc hạnh phúc đối với tôi, không phải là một khoảnh khắc buồn.
 

Chúng tôi đã giành chiến thắng một cách thoải mái và sau đó niềm vui thực sự bắt đầu. Chúng tôi đã thắng một cách thoải mái và sau đó niềm vui thực sự bắt đầu. Đầu tiên, đó là phần trao cúp. Tôi không bao giờ xem nhẹ các danh hiệu. Trong thực tế, tôi không bao giờ xem nhẹ bất cứ điều gì. Cả cuộc đời tôi luôn chắc chắn về điều đó. Bạn có thể giành được thứ gì đó ngày hôm nay và nghĩ rằng một năm sau, nó sẽ lại là của bạn. Điều tiếp theo bạn biết, bạn đi đến một câu lạc bộ khác, và bạn phải đợi thêm năm năm nữa - như trường hợp của Chelsea - trước khi bạn trở lại và tiếp tục giành được danh hiệu đó. Vì vậy, tôi luôn coi trọng việc tận hưởng từng chiến thắng, từng danh hiệu, như thể đó là lần cuối cùng của bạn .

Tôi đã mang một máy quay mini để ghi lại thật nhiều khoảnh khắc. Ký ức ở đây sẽ luôn ở trong tim và trong đầu tôi, nhưng tôi muốn làm điều đó cho những người khác - cho gia đình tôi, cho các con tôi - để chúng luôn có những ký ức đó. Thêm vào đó, tôi sẽ thấy rất nhiều khuôn mặt hạnh phúc khi xem đoạn phim.
 

Có rất nhiều khoảnh khắc tràn ngập niềm vui trong buổi lễ. Khoảnh khắc khi HLV lấy vương miện từ chiếc cúp và đặt nó lên đầu tôi, như thể ông ấy phong cho tôi làm vua của Stamford Bridge, khoảnh khắc khi tôi đi vòng quanh sân với chiếc cúp để chia sẻ nó với tất cả người hâm mộ, những người mà nếu không có họ thì chúng tôi, các cầu thủ sẽ chẳng là gì cả, khoảnh khắc tôi nói lời chia tay với sân vận động chật cứng...

 

Đó là một khoảnh khắc tuyệt vời - mặc dù khó khăn về mặt cảm xúc - đối với tôi vì cuối cùng tôi đã có thể cảm ơn công khai một số trong số rất nhiều người đặc biệt đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong những năm qua.

 

Tin liên quan

 “Ronaldo xứng đáng giành Quả bóng vàng 2019 hơn Messi”

Theo quan điểm của cựu danh thủ Tim Cahill, sau tất cả những gì anh được chứng kiến về sức công hiến và thể hiện của Ronaldo và Messi thì Cr7 hoàn toàn có thể vượt mặt M10 để giành danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất thế giới – Quả bóng vàng 2019.

HAGL tự hào là đội chơi đẹp nhất V-League 2019

Theo những con số thống kê cho thấy, trong số 14 câu lạc bộ tham dự V-League mùa giải năm nay thì HAGL là đội chơi fair play nhất.

J.Terry xứng đáng là thủ quân vĩ đại nhất lịch sử Premier League

Vincent Kompany được đánh giá là đội trưởng vĩ đại nhất lịch sử Man City, nhưng nếu tính rộng hơn ở lịch sử Premier League, thì anh vẫn còn xếp sau rất nhiều thủ lĩnh.

Bảng xếp hạng